Khi được phép dừng lại để tiếp tục: Câu chuyện của Hân
Câu chuyện kỳ rồi của Khoa cho tôi thấy sức mạnh của sự bền bỉ qua thời gian dài, thì Hân lại dạy tôi một bài học khác: đôi khi, để đi tiếp, người trẻ cần được cho phép dừng lại.
Hân đến với Rise khi vừa tốt nghiệp đại học chuyên ngành quan hệ quốc tế. Bạn đã tham gia một số dự án liên quan đến giáo dục trong một thời gian lúc còn là sinh viên và mong muốn tiếp tục phát triển theo con đường này. Tôi gặp Hân lần đầu qua SMF 2024, khi dự án của bạn được chọn trình bày trong Top 10. Ở thời điểm đó, Hân để lại ấn tượng là một người nhẹ nhàng, tinh tế và có khả năng kết nối rất tốt.
Trước khi bước vào Fellowship, vai trò quen thuộc của Hân là người kết nối các bên liên quan trong dự án. Nhưng Fellowship mở ra một hành trình mới: Hân bắt đầu xây dựng và dẫn dắt team dự án của riêng mình. Đây là một bước ngoặt trong sự nghiệp của Hân, đặc biệt với một người trẻ vừa ra trường và chưa có nhiều trải nghiệm quản lý đội nhóm.
Trong quá trình đó, những khó khăn bắt đầu xuất hiện. Hân là một người nhạy cảm, chu đáo và luôn muốn mọi việc được làm tốt. Nhưng cũng chính vì vậy, bạn ôm đồm quá nhiều việc cùng lúc, từ điều phối đội nhóm, làm nội dung, kết nối đối tác cho đến xử lý các vấn đề phát sinh. Hân ít khi nói ra rằng mình đang quá tải.
Đến một thời điểm, Hân bị burn out. Bạn chia sẻ rằng mình cảm thấy kiệt sức, mất ngủ, chán ăn và lo lắng nhiều, thậm chí Hân đã nghĩ đến việc dừng dự án. Ở khoảnh khắc đó, là một người PM, tôi cũng bị ảnh hưởng khá nhiều khi nghe Hân nói vậy vì dự án của chúng tôi đã chạy được ½ chặng đường rồi.
Từ một buổi họp báo cáo tiến độ dự án, tôi bỏ qua chương trình hôm đó là để lắng nghe Hân. Chúng tôi đã có một buổi nói chuyện rất dài. Tôi lắng nghe Hân nói về những áp lực, nỗi sợ hãi và sự mệt mỏi mà bạn đang mang theo. Tôi không cố gắng thuyết phục Hân phải tiếp tục ngay. Thay vào đó, tôi nói với bạn rằng: Chị sẽ cho em thời gian dừng lại để chăm sóc bản thân. Điều này không phải là một thất bại.
Sau buổi trò chuyện đó, tôi đề nghị Hân dành thời gian nghỉ ngơi và ổn định lại cũng như giới thiệu một số đầu sách cho bạn đọc. Không deadline. Không yêu cầu báo cáo. Chỉ là cho phép bản thân Hân chậm lại so với các fellow khác.
Hai tuần sau, Hân quay lại. Không phải với năng lượng bùng nổ, mà với một tinh thần vững vàng hơn. Bạn tiếp tục dự án, nhưng theo một cách khác: biết chọn việc, biết chia sẻ trách nhiệm, và lên tiếng khi mình cần hỗ trợ. Dự án không còn chạy như dự kiến, nhưng đi chắc hơn.
Những bài học tôi học được khi đồng hành cùng fellow nhạy cảm
Từ câu chuyện của Hân, tôi nhận ra rằng việc quản lý fellow, đặc biệt là những bạn nhạy cảm, đòi hỏi nhiều hơn các công cụ quản lý thông thường.
Thứ nhất, nhạy cảm không phải là điểm yếu. Những fellow như Hân thường rất tinh tế, có khả năng thấu cảm và kết nối sâu với cộng đồng. Nhưng nếu không được hỗ trợ đúng cách, sự nhạy cảm đó dễ trở thành áp lực nội tâm.
Thứ hai, dấu hiệu quá tải không phải lúc nào cũng được nói ra. Nhiều fellow không nói rằng mình mệt, cho đến khi đã quá mệt. Vai trò của PM là quan sát, đặt câu hỏi mở và tạo không gian an toàn để các bạn được nói thật.
Thứ ba, đôi khi giải pháp không phải là “cố thêm một chút”. Với Hân, điều bạn cần không phải là động lực để tiếp tục ngay, mà là sự cho phép được nghỉ ngơi, được sắp xếp lại và quay lại theo nhịp của mình.
Cuối cùng, chăm sóc con người là một phần của phát triển phong trào. Một dự án có thể chậm lại, nhưng nếu người dẫn dắt được giữ vững, phong trào vẫn còn cơ hội đi xa.
Nhìn lại hành trình của Hân, tôi càng tin rằng Fellowship của Rise không tạo ra những khuôn mẫu lãnh đạo giống nhau. Mỗi fellow trưởng thành theo một cách khác nhau: có người tiến lên từng bước dài, có người cần những khoảng dừng để tích lũy nội lực.
Với tôi, được chứng kiến những hành trình đó là một điều quý giá. Nó nhắc tôi rằng xây dựng phong trào xã hội không chỉ là tạo ra tác động, mà trước hết là tin vào con người - người lãnh đạo và sẵn sàng đồng hành với với họ trong những lúc mạnh mẽ lẫn khi họ cần được chăm sóc.
Team Rise.