Nhìn lại tác động trong 2025: Sự đồng hành của Rise trong bối cảnh giới hoạt động trẻ gặp nhiều thử thách tâm lý.

Tôi là một Quản Lý Chương Trình Fellowship của Rise. Công việc của tôi là đồng hành và hỗ trợ những Fellows tham gia chương trình Fellowship. Trong năm 2025 tôi quản lý những dự án liên quan sức khỏe tâm lý cộng đồng và xây dựng năng lực cho sinh viên. Đây là góc nhìn phản tư từ hành trình Fellowship 2025.

Trong suốt quá trình trực tiếp làm việc và đồng hành cùng nhiều lãnh đạo  trẻ khác nhau, tôi có cơ hội quan sát sâu những khó khăn tâm lý mà họ đang đối mặt. Từ những trải nghiệm đó, câu hỏi khiến tôi trăn trở nhất không phải là “làm thế nào để giúp họ trở nên mạnh mẽ hơn”, mà là: “Vì sao ngày càng nhiều bạn trẻ gặp vấn đề về tâm lý trong một bối cảnh mà cơ hội học tập, kết nối và tiếp cận thông tin ngày càng rộng mở?”

Gọi Tên Cảm Xúc 

Một điểm chung tôi thường xuyên bắt gặp là sự khó khăn của người trẻ trong việc gọi tên và chia sẻ cảm xúc của chính mình. Nhiều bạn cho biết họ cảm thấy lo âu, mệt mỏi hoặc trống rỗng kéo dài, nhưng lại không dám thừa nhận vì sợ bị đánh giá là yếu đuối hay thiếu nỗ lực. Trong một môi trường mà thành công, hạnh phúc và sự tích cực được liên tục nhấn mạnh, đặc biệt qua mạng xã hội, việc “không ổn” dần trở thành điều khó chấp nhận. Điều này khiến các vấn đề tâm lý không biến mất, mà chỉ bị đẩy sâu hơn vào bên trong, chờ đến khi vượt quá khả năng tự chịu đựng của mỗi cá nhân.

Khả năng thích ứng và đặt nhu cầu thực tế của cộng đồng lên trên

giai đoạn đầu triển khai các hoạt động, tôi từng tin rằng những mô hình hỗ trợ dựa trên nền tảng trực tuyến sẽ là giải pháp phù hợp và tiết kiệm nguồn lực. Tuy nhiên, quá trình làm việc trực tiếp với người tham gia cho thấy rằng kiến thức và kết nối online là chưa đủ. Nhiều bạn trẻ cần nhiều hơn thế - Một không gian đủ an toàn để được lắng nghe, sự hiện diện của con người thật, một cộng đồng nhỏ nơi họ có thể ở lại lâu dài. Việc nhận ra điều này dẫn đến những điều chỉnh quan trọng trong cách tiếp cận. Thay vì cố duy trì những mô hình chưa phù hợp, tôi lựa chọn dừng lại để đánh giá, lắng nghe phản hồi và cùng những người đồng hành thử nghiệm các hình thức sinh hoạt gần gũi và linh hoạt hơn. Từ góc nhìn lãnh đạo, đây là một bước ngoặt quan trọng: “Lãnh đạo không nằm ở việc bảo vệ kế hoạch ban đầu, mà ở khả năng thích ứng và đặt nhu cầu thực tế của cộng đồng lên trên”.

Nhìn nhận thách thức 

Một yếu tố then chốt giúp tôi có thể đưa ra những quyết định điều chỉnh này chính là cách Rise đồng hành trong suốt hành trình Fellowship. Thay vì tạo áp lực phải “hoàn thành đúng kế hoạch”, Rise khuyến khích việc phản tư, đánh giá lại và học hỏi từ chính những gì chưa hiệu quả. Sự hỗ trợ này không chỉ đến từ nguồn lực, mà còn từ cách tiếp cận - Tin tưởng vào khả năng tự đánh giá của Fellow, tạo không gian để thử nghiệm và chấp nhận sai sót, khuyến khích sự trung thực trong việc nhìn nhận thách thức. Điều đó mang lại cho tôi một cảm giác an tâm quan trọng: “Tôi không cần phải chứng minh mọi thứ đều thành công, mà được phép học hỏi để làm tốt hơn”.

Bên cạnh hỗ trợ về chuyên môn, sự đồng hành đều đặn từ Sự nâng đỡ toàn diện
Người Quản Lý Chương Trình và đội ngũ Rise thông qua các buổi trao đổi, sinh hoạt và kết nối Fellow giúp tôi không cảm thấy mình đang làm việc đơn độc. Những không gian này không chỉ xoay quanh tiến độ hay kết quả, mà còn cho phép chia sẻ những khó khăn cá nhân, sự mệt mỏi và những băn khoăn trong quá trình làm việc với cộng đồng. Từ trải nghiệm đó, tôi nhận ra một nguyên tắc quan trọng khi làm việc với sức khỏe tinh thần: “Muốn xây dựng những không gian an toàn cho người trẻ, trước hết người dẫn dắt cũng cần được nâng đỡ”.

Làm đúng, làm sâu và làm cùng nhau
Nhờ cách Rise thiết kế Fellowship theo hướng lấy con người làm trung tâm, hành trình này không chỉ dừng lại ở các hoạt động cụ thể, mà tạo ra những thay đổi sâu hơn: Củng cố năng lực lãnh đạo thích ứng, hình thành tư duy xây dựng cộng đồng thay vì hỗ trợ cá nhân rời rạc, tạo nền tảng để các sáng kiến tiếp tục phát triển sau Fellowship. Những kết quả này giúp tôi tin rằng tác động xã hội bền vững không đến từ việc “làm thật nhiều”, mà từ việc làm đúng, làm sâu và làm cùng nhau.

Sau Fellowship, tôi không còn đặt câu hỏi vì sao giới trẻ “yếu đuối hơn”, mà tự hỏi: “Chúng ta đã tạo ra đủ không gian an toàn để họ được là chính mình hay chưa?”. Với tôi, sự đồng hành của Rise cho thấy rằng khi người làm xã hội được tin tưởng, được hỗ trợ đúng cách và được khuyến khích học hỏi, họ sẽ có đủ năng lực và sự kiên nhẫn để xây dựng những cộng đồng nhân văn hơn — nơi sức khỏe tinh thần không còn là điều phải che giấu, mà là điều được chăm sóc một cách tự nhiên.

Team Rise